“Anh còn nhớ sợi dây chuyền mình mua một cặp lần giáng sinh không?”. Giọng cô nhỏ nhỏ, nói hết câu lại có tiếng hít lấy hơi một cái như thể đang bị nghẹt mũi. “Dây chuyền?”, anh hỏi lại, giọng tựa hồ như không nắm bắt được ý nghĩa cuộc hội thoại này. “Là hai sợi dây chuyền năm rồi anh đưa em đi giáng sinh, em đòi mua ấy”. “Anh nhớ rồi”, anh vẫn nhắm mắt, giọng hững hờ, “nhưng bây giờ mấy giờ rồi?”. “Ngay lúc em nói đây thì là 2h34 phút sáng. Trời lạnh cực kỳ, chỉ tiếc là hơi thở phà ra không thấy khói như trong phim Hàn, anh ạ.”, cô vẫn dùng cách nói chuyện nửa thật pha đùa, nhưng không có tiếng khúc khích như anh từng nhớ. Anh nằm ngửa, tay phải hờ hững để trên gối như kiểu đang vịn điện thoại dù lúc này nó đã muốn lăn khỏi gối. Anh đang ngủ. Nếu là một người bình thường không vướng bận gì thì vào cái lúc 2h sáng một ngày cuối tháng 11 lạnh lẽo này, việc nằm ngủ là chuyện rất bình thường. Huống hồ gì, anh đã ngồi bên cái máy laptop tới tận 23h đêm rồi mới lăn ra giường.

Đầu óc mơ hồ, mắt vẫn nhắm và chưa có vẻ gì dứt ra được giấc ngủ say nồng. Anh nửa tỉnh nửa ngủ nghe tiếng cô trong điện thoại, không chút tạp âm. Ý thức chưa quay về với anh, mà cho dù có muốn thì anh cũng bất lực trong hoàn cảnh nệm gối êm ái lúc trời gần sáng thế này. Lặng một quãng sâu, tưởng như cô đã cúp máy. Nhưng rồi lại tiếng khịt mũi khe khẽ, cô lại nói tiếp, giọng vẫn nhỏ (vốn dĩ bình thường giọng cô đã nhỏ): “Trời tối nay lạnh thật”. “uhm…”, anh ngái ngủ trả lời. Anh ậm ừ cho qua chuyện, vẫn cảm thấy ranh giới thực và mơ nhập nhằng đến khó tả. Bàn chuyện thời tiết lúc này có vẻ như không phải là một điều thích hợp cho lắm. Tiếng của cô như văng vẳng tựa hồ trong gió chứ không phải qua sóng điện thoại. Lại một quãng im lặng kéo dài. Tưởng như anh đã hoàn toàn chìm vào giấc mộng tiếp, thì giọng cô lại luồn vào tai anh, rất rõ, rất thực, như thể cô đang áp sát mặt mình vào tai anh và thì thầm. “Đi ngủ thôi.”

Sáng hôm sau, người nhà phát hiện cô bé 19 tuổi nằm gục chết trên bàn học, thoạt nhìn tưởng như cô đang gục ngủ quên sau một đêm thức trắng ôn bài thi. Cửa sổ phòng để mở, nắng tràn vào ngập ngừng chạm mép những đầu ngón tay phải thon thon đang duỗi ra trước. Nằm tựa hơi nghiêng về một bên, gác đầu lên cánh tay phải, những lọn tóc được vén lên gọn gàng sau vành tai nhỏ lấp lánh chiếc khuyên bạc cũng nhỏ nhắn. Lọ thuốc trắng không nhãn nằm trong sọt rác để cạnh bàn, bên trong vẫn còn vương lại vài viên thuốc trắng. Điện thoại im lìm nằm chếch một góc bàn, vẫn theo thói quen không tắt màn hình của cô, thấy rõ hình nền một cô gái rất xinh với nụ cười răng khểnh dễ khiến người đối diện phải xao xuyến. Trong hình cô tinh nghịch cầm một con gấu bông móc khóa, cười tươi hết cỡ khiến hai mắt tít lại. Khoảnh khắc đọng lại trong một bức hình, nhưng người thật thì đã không còn nữa. Cô nằm im lìm đó, trong nắng sớm.

Kí ức là những thứ không thể tả bằng bất kỳ hình thức nào. Vì căn bản nó không có hình dáng, không có hình tượng để nắm bắt. Tất cả những gì còn lại, chỉ là sợi tơ ký ức nhạt nhòa. “Nếu anh thử mở cửa sổ, nhất là khi trời về khuya nhất, sau đó anh bước ra lan can và đứng đó, không cần phải nhắm mắt, anh vẫn có thể cảm nhận được như có một vòng tay lạnh buốt choàng qua vai anh, siết chặt, rồi phà từng hơi thở lạnh vào gáy vào cổ anh.” Cô vừa miêu tả vừa chỉ ra cửa sổ duy nhất của phòng, bên ngoài có một lan can kê vừa một bộ ghế con con để ngồi. Những chậu hoa kiểng treo dọc hai bên, những cây thân dây thì uốn lượn khắp các cột. “Tối nay anh còn phải về, em đừng miêu tả nữa”. Đó là lần đầu tiên anh tới nhà cô, gia sư buổi tối các ngày lẻ trong tuần. Ấn tượng đầu tiên là một cô bé cuối cấp nói chuyện rất kỳ lạ. Dĩ nhiên không phủ nhận được, anh thực sự bị bất ngờ trước vẻ đẹp của cô bé. Nó thuần túy là một cái gì đó đẹp, không có sự tác động, một dạng của vẻ đẹp thuần khiết ban đầu nhưng vẫn có những nét đã có sự tác động. Dáng người thon gọn, khuôn mặt với đường nét rõ ràng và hoàn hảo. Nếu trừ đi cặp kính cận gọng thô nhìn qua có thể biết là hàng rẻ tiền (tỷ lệ nghịch với hiện thực) thì tổng thể đó có thể đánh bật bất cứ chàng trai nào đối diện. Nhưng dĩ nhiên là cũng như bao nhiêu cô gái khác ở lứa tuổi đó, anh dễ dàng thấy được có một sự thiếu hụt rất tinh tế ở mặt sức sống. Thuần chất thì ở tuổi đó luôn là vậy. Nhưng rồi thời gian sẽ bù đắp.