Có những ngày, chỉ ước rằng mình còn có nhau…

Hai năm qua anh đã sống những ngày vội vã đến không ngờ. Có những giai đoạn kéo dài hàng tháng trời, cứ ngỡ bị ai đó dùng một cái kéo và cắt đi hẳn khỏi dòng thời gian, để lại những khoảng trống dài vô nghĩa không sao nhớ rõ được đã xảy ra những gì. Những ngày sống vẫn sống nhưng thực sự cảm xúc đã ngừng lại ở một điểm rất xa trong quá khứ. Ký ức là thứ vô hình nhưng tác động của nó lên chủ thể lưu trữ đôi khi không thể ngờ tới. Có thể là một lúc bất chợt nào đó, sơ suất để những sợi tơ bền chặt của nó quấn lấy, siết đến vỡ vụn lý trí rồi bàng hoàng nhận ra, không có cách nào giải thoát khỏi điều ấy. Người đi rồi, là vĩnh viễn đi mãi. Duy nhất ký ức để lại là thứ không thể xóa nhòa.

Làn hơi thở, mùi tóc thoảng hương, cái ôm êm ái, đôi bàn tay thon thon đưa lên luồng vào mái tóc, nụ cười nghiêng nghiêng lộ chiếc răng khểnh. Những ký ức thuần túy một màu hiện thực tạo nên, không màu sắc hoa mỹ nhưng chính sự thuần chất đó mới là chất tạo nên sự bền vững không gì có thể phá vỡ của cát bụi ký ức. Giả như để kết thúc tất cả những nỗi nhớ đó là dẹp đi những gì còn lại của quá khứ, những gì là kỷ niệm thì đẩy lùi tất cả vật chất đi rồi, cái tựu lại vẫn là sự trống trải của căn phòng quen thuộc. Rồi cứ như thế, để khỏa lấp đi sự rộng rãi của hiện tại thực tế đó, ký ức lèn vào từng góc, kín dần lên để rồi nhìn đâu cũng thấy nhớ.

Ngỡ như chị vẫn còn bên anh…

Hai năm, biết bao nhiêu nước chảy qua cầu. Mà riêng dòng ký ức về một người vẫn không thể theo dòng nước cuốn mà trôi đi.

“Khi không ngủ, người ta kiểm soát được tất cả mọi hành vi của mình. Trừ một số kẻ chấp nhận từ bỏ bản ngã để mặc cơ thể chiếm đoạt lý trí. Nhưng khi em nằm xuống, dưới lưng em là sàn nhà khô cứng lạnh lẽo hay nệm êm gối mềm như lúc này, thì giấc mơ sẽ là kẻ điều khiển cuộc chơi. Em không có quyền năng nào khống chế được nó. Em chỉ phải làm mỗi việc là để nó tùy nghi thao túng, cho đến khi em tỉnh giấc.”

“Vậy theo chị, bản ngã lúc này là giấc mơ hay giấc mơ là bản ngã?”

Còn nhớ lúc đó chị nhìn lại anh, đôi mắt tròn với làn mi dài ướt rượt chớp vài cái. Đôi mắt mà ngay từ ánh nhìn đầu tiên như khuất phục người đối diện, khiến cho bất kỳ sự giả dối nào dù có được lên kế hoạch kĩ càng cũng không thể thốt ra thành lời. Cũng vì sự thuần khiết đẹp – đôi khi cái gì quá đẹp lại sinh ra cảm giác buồn – mà đôi lần chị ngồi suy nghĩ vẩn vơ bên bậu cửa sổ lan can của căn gác mái, lúc quay lại nhìn chợt thấy như cả thế giới vừa trải qua một buổi hoàng hôn đẹp dịu kì.

Một ngày giữa tháng cuối năm, không khí giáng sinh gần kề chỉ tính bằng ngày, một người con gái chợt biến mất khỏi cuộc đời anh. Không một lý do. Không một lá thư. Không một lời giải thích. Không một dấu hiệu báo trước. Cứ như thể tất cả những ngày tháng bên nhau là một khoảng khắc do mộng tưởng sinh ra mà có, chớp mắt cái đã hoàn toàn không tồn tại.

Anh bàng hoàng, cảm giác muốn xới tung từng góc nhỏ nhất của thế giới này lên để tìm chị. Trong lòng gào thét biết bao nhiêu là phẫn nộ, tuyệt vọng nhưng chớ một giọt nước mắt được rơi. Người đàn ông dẫu trời có sập cũng phải kiên cường mà đứng dậy. Thẳm sâu trong suy nghĩ, con người anh đã thực sự tắt hẳn mọi thứ vào cái ngày chị biến mất. Như thể cơ chế công tắc bảo vệ chốt an toàn được kích hoạt lên, khi có sự cố gì đó ngoài khả năng. Nó bật lên để ngắt hẳn mọi nguồn năng lượng tràn qua, cấm cho chủ thể bùng nổ để chờ tìm nguyên nhân. Nhưng hai năm lạnh lùng lướt qua không cảm xúc, chị vẫn biến mất.

Anh từng đọc đâu đó về câu chuyện người con gái tốn 500 năm để chờ gặp lại chàng trai mình thương nhớ. Rồi trong một sát na, cả hai gặp lại nhưng chàng chẳng nhận ra nhau. Rồi cô gái lại xin thêm 500 năm nữa để được một lần gặp lại chàng, lâu hơn. Sau cùng cô cũng từ bỏ, sau khi hiểu ra mọi thứ. Sở dĩ có níu kéo bao nhiêu cái 500 năm đi nữa, cô cũng không thể đoàn tụ với chàng trai, là vì giữa họ không hề có chữ nợ. Việc gặp nhau – dẫu là cố chấp của cô gái – cũng là cái duyên cưỡng cầu. Huống hồ gì, vì sự cố chấp đó, mà có một cô gái khác cũng phải lần lượt chờ đợi 500 năm này đến 500 năm khác để trùng phùng với chàng trai đó. Cô gái kia chính là người thực sự thuộc về nhau của chàng trai kia.

Anh không biết mình đang là trường hợp nào. Có nhiều cái cuối tuần không làm gì, anh thẩn thờ ngồi suy nghĩ. Ngồi ở chính chiếc ghế gỗ kê cạnh cửa sổ nhìn ra khoảng trời mà ngày nào chị còn ở đây, anh vẫn hay bắt gặp chị chống cằm suy tư. Nhưng dù có ráng cảm nhận bao nhiêu, thì cái cảm giác hơi người của quá khứ theo thời gian cũng bị rửa trôi sạch sẽ.

Mấy hôm nay ra đường sớm, chạy xe dù đã mặc kĩ áo khoác hay đeo găng tay, cái lạnh mùa đông vẫn tinh quái luồn vào tay áo, phả vào cổ những hơi lạnh rát buốt. Cả ngày sẽ ấm hơn, nhưng tối đến lại rét căm. Trở về nhà những ngày thế này, mới thấy càng lớn lòng ta càng khao khát mái ấm riêng và sự bình yên trong tâm hồn. Anh còn rất trẻ, nhưng những khao khát đó tự hồ đã sinh ra từ lúc lọt lòng. Cảm giác bình yên, tự tại không đua chen, nhất là khoảng thời gian còn có chị, chưa bao giờ trọn vẹn hơn thế.

Những ngày trời trở lạnh, nằm bên nhau quấn chăn xem một bộ phim, hay chỉ đơn giản mỗi người một việc nhưng chỉ cần thấy nhau, có nhau, lòng tự khắc đã thấy bình yên lắm rồi. Còn nhớ, chị hay nghiện uống cà phê sữa. Những ngày gần giáng sinh dịp cận tết tây, khi mà cái lạnh thường trực trong không khí thì nhà lúc nào cũng dậy mùi thơm của cà phê và sữa ngọt. Đến mức, có lần anh đùa vui: “Say cà phê còn hơn say rượu”. Chị cười bảo: “Nếu không thích thì thôi không pha nữa”. Nhưng anh biết chắc dù có chịu hay không thì chị vẫn sẽ không bỏ được.

Anh không thích cà phê, dù là cà phê đắng nguyên chất hay cà phê sữa. Ngày nhỏ những đêm ngồi học bài, mẹ hay pha cho anh ly cà phê sữa nóng. Nhưng anh phát hiện mình không giống mọi người, uống vào chỉ muốn đi ngủ ngay. Từ ngày chị hay pha uống, mỗi lần mở cửa về nhà, anh cảm giác mình đang bơi trong một bồn pha từ sữa đặc. Ngà ngà say.

Bây giờ thì cả những góc nhỏ nhất cũng chẳng còn lưu lại chút mùi gì. Chiếc gối nằm cũng không còn tìm thấy sợi tóc con gái nào, huống hồ có nằm nhớ mùi tóc trinh con gái mượt mà của chị cũng đến khó lạ lùng. Nằm nhớ những ký ức đã qua là điều đau khổ. Cố làm cho bản thân bận rộn cũng không thể xua tan đi những gì đã trải qua. Bởi thế mà người ta mới nói, ký ức không bao giờ biết phản bội.

Nhớ những sớm mùa đông ngày còn nhau, mở mắt ra thấy nằm cuộn tròn vào nhau, sợi tóc mai khẽ khàng trên gò má hồng. Hay những ngày mệt mỏi với cuộc sống, về nằm nghe gió rít ngoài khe cửa, hơi thở ấm nồng và nụ cười răng khểnh tinh nghịch đã là quá đủ để sưởi ấm những mỏi mòn suốt ngày dài. Hay những lần dạo phố về đêm, từng đầu ngón tay đan vào nhau mà vẫn thấy tay người còn lại run khe khẽ.

Thực tại cô quạnh,