Ngày lặp lại ngày, vẫn là những chặng đường dài. Vẫn là cảm giác trống rỗng không định hình được. Thực sự trong anh mệt mỏi vô vàn.

Có thể nói, đã mấy tuần rồi anh mới lại thấy được bầu trời hoàng hôn vàng chiều đẹp như vậy. Gần như hôm nào bước ra về thì trời cũng đã lên đèn. Chỗ em ở thế nào rồi? Em cô đơn hay có người bên cạnh, làm sao mà anh biết. Em là ai anh còn không trả lời được…

Những chiều cầm lái suốt chặng đường dài, chẳng hiểu sao anh lại nhớ em rất nhiều. Đường thì đông, kẹt, ùn tắc và không ít những lần trầy trật va quẹt, chán không biết đổ đi đâu cho hết. Em có chạy xe về nhà mỗi ngày như anh không? Đường em đi có ì ầm động cơ xe và khói bụi nhích từng centimet không? Nhiều lúc anh thầm nghĩ, không chừng em và anh ở cùng một thành phố mà mãi chưa có duyên gặp nhau đấy thôi. Hay tích cực hơn một chút đi, biết đâu mình từng đi ngang qua nhau rồi ấy chứ, nhưng chưa tới thời điểm để chạm mặt nhau thôi. Mà cũng không sao, anh cũng chưa chuẩn bị gì để gặp em cả. Thật sự anh chưa sẵn sàng đâu. Anh chưa có gì cả, chưa có được gì trong tay cả. Chỉ là tâm sự không nói được với ai nên viết thư này cho em thôi.

Em nghe câu chuyện cây cầu đá chưa? Chuyện kể có chàng trai, chỉ vì gặp một người con gái mà về đem lòng tương tư rất nhiều. Phật hỏi anh ta: “Con yêu người con gái đó như thế nào?” Anh ta trả lời không do dự: “Nguyện làm cây cầu đá, chịu 500 năm nắng cháy, 500 năm mưa sa, chỉ mong người con gái ấy đi qua cầu.” Phật đáp ứng cho ý nguyện của chàng trai. Tới năm thứ 499, người con gái ấy cũng đã xuất hiện, bước đi vội vã qua cầu không hề ngoái đầu nhìn lại. Chàng trai vẫn không cam lòng, xin được ở lại bên người con gái ấy lâu hơn. Thế là lại 500 năm đằng đẵng trôi qua. Cuối cùng, cô gái cũng xuất hiện và ngồi nghỉ dưới tán cây của chàng trai. Rồi cô cũng đi mất. Phật tổ hiện ra, nhưng chàng trai hiểu ra thông suốt.

Em biết không, anh ngồi cả 1 ngày bên máy vi tính, để tối chạy về thật nhanh để rồi cũng ngồi bên máy thêm vài tiếng rồi đi ngủ. Kết thúc một ngày. Từ ngày anh nếm mùi đau khổ, anh cố tình vùi mình vào học đủ thứ, làm đủ thứ. Cốt chỉ để tìm quên. Mọi thứ xung quanh chống lại anh. Mỗi ngày anh sống không khác gì ở trọ trong chính căn nhà mình, ngậm miệng lại mà sống. Lòng anh buông bỏ nhiều cái lắm. Em ở đâu những lúc thế này.

Những lúc buồn buồn, anh hay đùa với bạn, giá mà có người tri kỷ thật sự, để cùng đi ăn, nếu buồn có thể ngồi nhậu với nhau cũng được. Người ta tìm đến men bia men rượu với nhiều lý do. Nhưng buồn đi uống mà uống 1 mình thì nỗi buồn sẽ nhấn chết chìm em trong đáy ly. Tin anh đi. Chỉ cần tới ly thứ 3 thôi, em tự đánh gục em trong nước mắt mà thôi. Em hiểu cảm giác, thích một ai đó chưa kịp nói thì người ta đã yên phận với kẻ khác chưa? Lúc đó em không biết mình nên cười hay nên khóc đâu. Cũng đừng trách ai cả. Là do duyên chưa tới mà thôi.

Chàng trai than thở tại sao thương cô gái mà cô ấy lại lấy người khác. Vị sư điềm tĩnh kể: Từ lâu lắm rồi, có cô gái nằm chết bên vệ đường. Không mảnh vải che thân. Có chàng trai đi đường ngang qua, thương tình cởi áo đắp lên rồi bước đi tiếp. Mãi lâu sau, có một chàng trai khác bước tới. Anh ta không nói gì, đem xác cô gái đi chôn cất tử tế.

Mọi sự là do nhân của kiếp trước để lại. Anh vẫn luôn băn khoăn, có thực sự có kiếp trước không? Anh là con người của bên kĩ thuật, của những thuật ngữ khô khan và của những con chữ công nghệ số, của thời khoa học kỹ thuật. Anh không phân biệt cũng không chứng minh được những gì người ta vẫn bảo nhau về những chuyện đó. Nhưng anh tin, biết đâu là có thật. Nhân của kiếp trước là quả của kiếp này.

Anh ngủ một mình đã quen rộng rãi, tự hỏi đến lúc gặp được em là định mệnh, rồi có nhau, liệu anh có thay đổi được thói quen đó hay không. Anh thích nằm lăn ngủ khò một giường, nhưng thỉnh thoảng nỗi buồn quật ngã anh (dĩ nhiên không để lộ ra ngoài cho người khác biết đâu), anh vẫn chỉ mong cuối ngày, khi nằm ngả lưng đi ngủ, điều hạnh phúc là có em để ôm vào lòng. Hít hà mái tóc dài và thơm của con gái, để thấy mọi phiền muộn biến tan đi hết. Không biết em có phải là một cô giáo không. Anh sờ sợ điều đó. Trước giờ anh để ý anh không hữu duyên với cái vấn đề đó. Biết bao người anh chỉ mông lung có ý định kèm thử thì sau đó đều cố tình tránh mặt hoặc bỏ đi.

Người ta ra về, có thể đi ăn uống với nhau. Anh chỉ lặng lẽ ngồi một mình một bàn ăn ở nhà, dưới bóng đèn LED treo trên cao leo loét ánh sáng không đều. Gắp từng đũa thức ăn mà chỉ thấy ăn như để sống chứ không phải để thưởng thức. Hy vọng là em giống như anh tưởng tượng. Trước giờ anh tưởng tượng thèm khát cái gì cuối cùng cũng trật lất hoặc có mà không đúng như ý. Cái đúng như ý thì phải đấu tranh mới có được. Nếu cả đến chuyện này mà cũng phải đấu tranh thì quả thật quá sức nghiệt ngã rồi.

Em ăn kẹo bông gòn bao giờ chưa? Anh thấy mấy lần khi đi ở quận 1. Thấy mấy cặp đôi đi với nhau, cô gái cầm cây kẹo mà mặt tươi như nắng xuân tít mắt cười với chàng trai đang nắm tay song hành. Yên xe của anh một lớp bụi dày em ạ. Mà chẳng thà như vậy lại hay. Em chạy xe ở ai bao giờ chưa? Em để ý thử, nếu người ngồi sau mà ngồi sát vào, thì xe chạy rất ổn, không bị nghiêng lắc. Người ngồi sau mà cố tình tránh né, ngồi xa mình tuốt ngoài đuôi xe, thì kiểu gì chiếc xe suốt cả hành trình cũng bị lắc và cầm lái rất mệt.

Cuộc đời vốn là không nên cưỡng cầu. Người thực sự thích mình sẽ không làm như vậy.

Hôm bữa thứ Bảy, anh đi ăn trưa xong định về nhà. Không hiểu sao khoảnh khắc đó, anh thấy mình rảnh vô cùng. Không vướng bận gì cả. Một cảm xúc gần như là sự xác nhận rằng đúng rồi, anh rất rảnh. Ngay lúc đó. Tưởng như đi chơi liền cũng được. Nhưng chẳng hiểu sao anh không biết rủ ai. Chạy lòng vòng ở quận 3 rồi qua quận 1 thì anh lạc đường. Biết là chạy vòng vòng một hồi kiểu gì cũng ra được đường quen thôi, nhưng cũng gần cả tiếng đồng hồ anh mới thoát ra được. Thấy buồn cười không. Lòng anh nếu không có chuyện học hay làm labs thì rỗng không và cứ nhớ đủ thứ chuyện buồn trên đời.

Giá mà có em thử xem. Buồn cười là anh sợ có em thì anh lại không có thời gian. Đời không lúc nào anh sắp xếp trọn vẹn được cả.

Hôm nay kể nhiêu đây thôi, anh mỏi tay rồi. Nói mỏi tay, hôm bữa cầm viết lại anh phát hiện cảm xúc cũ ùa về. Giống hệt hồi đi học mỗi lần sau khi nghỉ Tết xong, vô lớp cầm cây viết không thấy quen. Lâu nay toàn cầm chuột đánh máy, tự dưng cầm lại cây viết thấy sao mình bất chợt như trở lại thời cậu học trò áo trắng quần xanh ngồi ghế nhà trường, ngao ngán sách vở đưa mắt nhìn ra ngoài song cửa sổ ngóng mãi tới lúc ra chơi.