Tiền Thanh Thanh: – Tại sao… Tại sao lại như vậy? Tội hôm nay ta gây ra, một mình ta sẽ gánh chịu! Ông trời! Ông hãy nghe cho rõ đây! Trừ phi trời đất hỗn độn, ngày đêm bất phân, nếu không, Tiền Thanh Thanh ta xin thề, không làm người nữa!

Nói đoạn tự cắt cổ mà chết.

………………

Phật Quan Âm rải nước tịnh bình đưa tất cả lên gặp mặt.

Phật: Doãn Song Song! Con thanh khiết như ngọc, thông tuệ hơn người. Trong mấy kiếp người ta thấy con cũng trải qua tận cùng khổ nải. Hơn nữa con và tịnh bình xem như cũng có duyên. Con hãy đi theo ta vậy.

Doãn Song Song (quay nhìn Bào Nhân lần cuối): Đa tạ Quan Âm Đại Sĩ.

Phật: Thanh Thanh! Con đã phạm phải tội nghiệp, lý ra cũng được lượng tình tha thứ. Thế nhưng con đã chán ngán dương giang, thề kiếp sau không đầu thai làm người, nên phải theo lời thề đó mà thọ hưởng luân hồi. Ngày nào đó, con sẽ gặp người độ cho con.

Tiền Thanh Thanh: Thanh Thanh cam tâm tình nguyện.

Ngoái nhìn Bào Nhân lần cuối rồi luân hồi.

Chỉ còn lại Bào Nhân.

Phật: Bào Nhân! Mọi chuyện thành bại đều do ý trời đã định, ngươi đã lĩnh hội ngộ được quy luật uy diệu đó hay chưa?

Bào Nhân cười nấc 1 tiếng.

Phật: Ngươi chỉ cười trong im lặng, điều đó thể hiện sự lĩnh ngộ hay chưa lĩnh ngộ của ngươi vậy?

Bào Nhân: Ta đã lĩnh ngộ được hay chưa, vốn không quan trọng. Ngộ ra rồi, thì có nghĩa lý gì nữa chứ?

[…]

Bào Nhân: Quyết định dứt khoát từ bỏ tất cả? (Đoạn đứng dậy chất vấn) Người mình muốn cứu, thì mãi mãi không được làm người. Còn người mình yêu, vì mình mà chết. Nếu đổi lại là ngài, ngài có từ bỏ tất cả không chút do dự hay không?

[…]

Phật: Vậy theo ý của ngươi, thì đời đời kiếp kiếp đầu thai chuyển thế, cảm nhận hết những đau khổ của yêu hận tình thù, thì mới là một kết cục tốt đẹp hay sao?

……………………..

(Giọng nữ) Con đường trước mặt, thoắt, ở sau lưng

Đời người ngắn ngủi, tan nhanh như sương

Uyên ương bên hồ biếc, đang quấn quít tìm bạn trăm năm

Đâu nỡ phút chốc thành ly biệt

Nhân tình thế thái có ai hay.

Gặp nhau đã khó, xa nhau dễ dàng

Lại là lầu ngọc, hoa như tuyết

Như ngọn gió chiều thổi cành khô.

(Giọng nam) Nhân sinh như bèo dạt

Hợp tan quá ngỡ ngàng

Trông ngọn đèn leo loét, ngẫm lại chuyện thăng trầm

Đến đi không gợn sóng

Gió cách ngọc phù du.